Duy Hiền
Tôi thật sự như đang tỉnh dần từ cơn say rươu của đêm chia tay họat động tình nguyện tại xã Đạo Trù- Huyện Lập Thạch- Tỉnh Vĩnh Phúc. Không phải là một loại thuốc giải ruợu, mà là những lời nói phát ra từ tận đáy lòng của một nguời vươn lên trên những khó khăn của cuộc đời . Một cuộc đời, một cách sống đáng để nhiều người phải học, phải nhìn lại mình. ‘ Nhung bé’ – đó là cái tên mà đội tình nguyện Vĩnh Phúc đặt cho em .
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình mà Nhung không bao giờ muốn kể cho bạn bè nghe. Mẹ Nhung lặn lội suốt ngày trên thủa ruộng luôn phụ lòng người để lo cho ba mẹ con sồng qua ngày. Bù lại với những nặng nhọc của mẹ hai chị em Nhung lại học rất giỏi. Ngoài giờ học trên lớp hai chị em gái Nhung cũng tham gia giúp đỡ rất nhiều cho mẹ. Thời gian cứ dần trôi, hai chị em Nhung càng lớn lên thì mẹ Nhung cũng già thêm, thì những nếp nhăn, những thăng trầm của cuộc đời để lại nhiều lên trên khuôn mặt của mẹ. Read More