Thăm và trao học bổng cho em Bùi Văn Thanh tại Hải Phòng

thanh11

Bùi Văn Thanh là một trường hợp thực sự đặc biệt trong rất nhiều hoàn cảnh đặc biệt mà Đồng Hành xét trao học bổng. Những câu chuyện về hoàn cảnh và tấm gương vượt khó xúc động của Thanh chuyển đến chúng tôi qua một người bạn thân – em Nguyễn Yến Vy. Không hồ sơ, không phỏng vấn nhưng lời kể của Vy về một cậu sinh viên năm nhất trường đại học Hàng Hải khiến chúng tôi lưu tâm đặc biệt. Bố Thanh năm nay 48 tuổi, hiện đang mắc căn bệnh ung thư phổi và đã mất sức lao động hơn mười năm nay.  Anh trai Thanh hiện đang theo học trường cao đẳng dạy nghề. Em trai Thanh đang học lớp 11 tại trường PTTH Nguyễn Bỉnh Khiêm. Tất cả các khoản tiền thuốc thang cho bố Thanh, tiền ăn học của ba anh em, tiền sinh hoạt gia đình đều trông vào đồng tiền lương ít ỏi của mẹ Thanh (hiện đang làm giầy da và được khoảng 2 triệu đồng hàng tháng). Mẹ Thanh đã nợ 20 triệu đồng để lo tiền ăn học cho 3 anh em. Ngôi nhà mà gia đình Thanh đang ở đang trong tình trạng xuống cấp trầm trọng, nhà siêu vẹo, cửa nhà đã mục nát hết.

Thanh giấu bố mẹ đi thi đại học, và niềm vui cầm trên tay tấm giấy báo đỗ vào khoa lái trường Hàng Hải Việt Nam thực sự là một bất ngờ với cả gia đình. Nhưng gánh nặng kinh tế gia đình đã đè nặng lên giấc mơ giảng đường của em. Thanh vừa lên giảng đường, vừa tranh thủ đi phụ vữa để kiếm thêm thu nhập.

Sau khi bàn bạc thống nhất, Ban điều hành Quỹ học bổng Đồng Hành quyết định đặc cách trao học bổng cho em Bùi Văn Thanh. Trong một ngày lạnh cắt da cắt thịt đầu năm 2011, chị Tô Diệu Khanh và anh Trương Ngọc Kiểm – đại diện Đồng Hành tại Việt Nam đã đến thăm nhà và trao xuất học bổng trị giá 5.000.000đ cho Thanh. Một chuyến thăm thân tình của những người bạn phương xa và một hỗ trợ vật chất dù nhỏ nhưng đáng quý đem lại tiếng cười vui trong căn nhà nhỏ huyện Vĩnh Bảo, Hải Phòng. Chúng tôi có dịp hiểu thêm về cậu sinh viên đáng mến ấy. Thanh là niềm tự hào của cả gia đình, là niềm vui của cha mẹ giữa những ngày bươn trải quá nhiều gian khó. Những đồ thủ công mỹ nghệ nhỏ xinh do Thanh và anh trai làm tại nhà cũng khiến chúng tôi bất ngờ thích thú.

Những trường hợp đặc cách trao học bổng như Bùi Văn Thanh không còn quá hiếm. Với sự đóng góp của những thành viên Đồng Hành, quỹ học bổng luôn cố gắng giúp đỡ nhiều nhất cho những em sinh viên có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Bên cạnh đó, những chuyến thăm, những buổi nói chuyện thân tình đưa chúng tôi lại gần các em hơn, lắng nghe được các em nhiều hơn. Không chỉ là một quỹ học bổng, Đồng Hành còn là những người bạn của sinh viên trên con đường nhiều gian khó biến ước mơ thành hiện thực.

thanh21thanh3

thanh4

Nhóm Truyền thông

Nguyễn Phúc Hậu – Vượt lên hoàn cảnh

nguyenphuchau2

Họ đã sống và tin như thế (phần cuối)

Họ đã sống và tin như thế ( Phần 1)
Họ đã sống và tin như thế ( Phần 2)

Sau khi biết được hoàn cảnh của em, tôi cố gắng vận động để em được trao học bổng. Số tiền học bổng thực ra đối với em không thấm tháp vào so với số tiền thuốc hàng ngày bố mẹ em phải lo toan chữa bệnh với hy vọng kéo dài cuộc sống cho em nhưng điều quan trọng nhất tôi muốn em hiểu rằng em không đơn độc trong cuộc chiến giữa cái sống và cái chết.

Bên cạnh em luôn có những người bạn, những người anh chị cho dù cách em nửa vòng trái đất còn chưa gặp mặt em nhưng sẵn sàng chia sẻ với em những khó khăn để em có niềm tin và vững tin hơn ở bản thân.

Và cuối cùng, tên của em cũng có trong danh sách những bạn sinh viên được học bổng và em chính thức là thành viên của gia đình Đồng hành – một gia đình luôn là chỗ dựa cho những người như em. Tôi vui mừng, tôi hạnh phúc như chính tôi được học bổng vậy. Tôi chỉ muốn báo tin cho em và tôi phải đến tận nơi để báo cho em tin mừng đó.

Tôi đã hứa sẽ vào thăm em, vào để gặp mặt một người đã và đang kiên cường đối chọi với thần chết từng ngày từng giờ với một sự kiêu hãnh và với một niềm tin chiến thắng mãnh liệt.

Tôi đến thăm em vào một buổi chiều mùa đông se lạnh nhưng tôi cảm thấy ấm lòng bởi những gì mình đã và sẽ làm.

Bước đến cửa phòng tôi đã nghe tiếng cười giòn tan của em cũng như những người bệnh xung quanh. Từ ngày em vào đây, căn phòng trở nên đầy ắp tiếng cười, những nụ cười rạng rỡ làm sáng bừng cái không gian ảm đạm của căn phòng toàn những bệnh nhân nặng. Mọi người đều cảm thấy vui vì sự có mặt của em ở bên cạnh họ. Họ cười, họ nói, họ kể chuyện và quên đi những nỗi đau thể xác mà họ đang gặp phải.

Nhưng em, chính em lại đang bị những cơn đau dày vò. Ung thư máu, suy thận nặng làm em ko ăn được, những cơn đau luôn hành hạ em nhưng em luôn dùng chút sức lực nhỏ nhoi còn lại để mang lại niềm vui cho những người xung quanh.

Nhìn gương mặt của em tôi không tin đó là bệnh nhân với những “chứng nan y” mang trong người mà tôi nghĩ đó chỉ là người bị bệnh nhẹ. Nhìn ánh mắt của em tôi hiểu rằng em đã gồng mình lên để động viên mọi người bằng những nụ cười, bằng niềm tin vượt qua số phận.

Khi nói chuyện với em, tôi càng ngạc nhiên hơn bởi những gì em nói. Em yêu đời, biết yêu và biết trân trọng cuộc sống này, biết quý sức lao động của cha mẹ, biết ơn tình cảm của mọi người giành cho em nhưng em ko muốn mọi người nhìn em bằng con mắt thương hại mà hãy nhìn em với hình ảnh như một chiến sỹ kiên cường.

Sau khi nhận học bổng tôi trao cho em, em đọc lá thư mà tôi viết. Ánh mắt em sáng lên rồi lại trùng xuống rồi em nói với tôi:

- Thầy ơi, em muốn quay trở lại trường, em nhớ mọi người lắm!

Em đã nghỉ mấy tháng rồi, em nhớ trường lớp, nhớ thầy cô, nhớ những chiếc ghế đá ở sân trường đầy nắng thu vàng, nhớ khung cửa sổ quen thuộc nơi em ngồi.

Rồi em hào hứng kể về những người bạn mới, về những kỷ niệm trong thời gian ngắn ngủi em ngồi trên giảng đường đại học. Em nhớ như in và kể thật chi tiết như là những kỷ niệm đó mới diễn ra, những cảm xúc còn mới nguyên trong em.
Nhìn em tôi thầm cảm phục nghị lực và khát vọng sống mãnh liệt trong em. Tôi luôn cầu chúc em có thể vượt qua tất cả để trở lại trường như là một cô học trò bé nhỏ của tôi.

Trước khi tôi ra về, em nhìn tôi với một ánh mắt mà chắc là tôi sẽ ko bao giờ quên và nói đầy tự tin: “thầy ơi, em sẽ mau khỏi thôi, thầy không phải lo cho em đâu, em sẽ sớm trở lại trường”.

Tôi lặng lẽ chào em ra về mà lòng vui hơn rất nhiều bởi tôi biết bệnh tật không làm em chán nản, không làm em tuyệt vọng.

Tôi luôn sẵn sàng chờ đón em trở lại trường!

Ngày đó đã không bao giờ đến với tôi bởi một ngày kia tôi bàng hoàng nhận được tin em đã vĩnh viễn ra đi. Em chào cuộc sống này với một nụ cười trên môi như chính em hàng ngày vẫn mỉm cười cảm ơn ông trời cho em sống thêm một ngày trên đời để em chia sẻ niềm vui đến mọi người.

Tôi buồn đến hẫng hụt nhưng cũng tự an ủi rằng đó là sự giải thoát. Em đã thanh thản ra đi. Nếu cuộc đời này có kiếp sau, tôi cầu chúc em sẽ có một cuộc sống hạnh phúc hơn và không gặp những đau khổ như em ở kiếp sống này.

… Nghe tin em ra đi mà tôi giật thót mình, tim quặn lại, lòng buồn đến tê dại, cố nén xúc động nhưng nước mắt cứ như chỉ chực nghẹn lại là trào ra. Tôi không tin, không muốn tin điều tôi vừa nghe thấy “Em nó đã đi rồi”. Trong suy nghĩ của tôi thì em sẽ sống, sẽ làm được tất cả bởi vì em có niềm tin vào cuộc sống, có khát vọng tràn đầy và cần sống hơn ai hết.

Tôi nhớ những câu viết của mình trong bức thư gửi em:

“ … N à! Trong bất cứ hoàn cảnh nào thì cũng không thể đánh mất niềm tin và khát vọng phải không em? Bởi có niềm tin là có động lực để thực hiện những ước mơ và hoài bão của mình. Và trong cuộc chiến đấu giành lấy sức khỏe thì càng phải cần có niềm tin và thêm cả nghị lực nữa” Đúng vậy, trong tôi,  em vẫn sống và có khát vọng tràn đầy hơn ai hết!

Em ơi, luôn mỉm cười em nhé.

Theo vietnamnet,  Blog Kiemtn’s (Kiemtn là đại diện của Đồng Hành ở trường đại học Khoa học tự nhiên Hà Nội trong nhiều năm qua).

Họ đã sống và tin như thế (phần 2)

Họ đã sống và tin như thế (phần 1)

Trong suốt những tháng ngày bệnh tật đó em vẫn sống, vẫn hy vọng mình khỏi bệnh và vẫn quyết tâm học để tiếp thu kiến thức, học để có kết quả cao nhất cảm ơn bố mẹ đã hy sinh tất cả cho em. Tháng ngày dần trôi, em học hết cấp II, hết cấp III và vào đại học.

Ngày em nhập trường, bố mẹ mừng mà cũng lo vì em học xa nhà lại bệnh tật như thế… Em đã mỉm cười và nói với bố mẹ rằng: “Con sẽ không sao cả, con rất khỏe và con sẽ học tốt”.

Hai tháng đầu trôi qua trong suôn sẻ. Em rất thích giảng đường nơi đây bởi nó cho em cảm giác ấm cúng như ngôi trường làng em. Vào lớp mới, em có thêm nhiều người bạn mới, những người rất tốt với em, những người yêu quý em và em cũng quý họ. Em thầm hứa với mình “Mình sẽ cố gắng vì bố mẹ, vì bạn bè mình”. Và em đã làm như thế với tất cả những cố gắng và nỗ lực của mình mặc cho những cơn đau hành hạ cơ thể, mặc cho những lúc mệt mỏi, những lúc ốm thì em vẫn tin là mình sẽ thành công.

Em dường như biết rằng mình sẽ ko còn nhiều thời gian nữa nên em cố làm tất cả mọi việc có thể cho bố mẹ, cho bạn bè và những người thân. Lúc nào em cũng trọn vẹn như thế, dường như em đang chạy đua với thời gian để giành lại cho mình những tháng ngày quý giá. Trong suốt những năm đã sống, em luôn là con ngoan, trò giỏi, một người bạn vẹn tình được mọi người quý mến.

Nếu như nhiều người có thể dành ra cả vài tiếng đồng hồ thậm chí thâu đêm để chơi điện tử hay chơi bời trác táng hoặc giành ra vài tiếng chỉ để chat thì với em, một giây cũng thật sự quý giá!

Nếu hỏi ai là người biết rõ giá trị của thời gian nhất thì câu trả lời có lẽ là em, chính em. Nhưng mà cuộc đời này vốn đã có những bất công, người có thể sử dụng thời gian có ích nhất lại thiếu thời gian nhất. Bởi vì một ngày kia…

Ánh nắng không còn tràn ngập trên khắp cánh đồng nữa, chim cũng không còn hót rộn vang như trước trên lũy tre đầu làng nữa. Một ngày em cảm thấy mệt mỏi, căng thẳng và quỵ ngã cho dù em cố đứng lên, cố gắng hết sức nhưng càng cố gắng bao nhiêu thì em lại càng cảm thấy bất lực bấy nhiêu. Em đã ngã, không còn gắng gượng được nữa. Bạn bè đưa em vào viện, bố mẹ em cũng nghỉ làm để ở bên cạnh em. Mọi người phấp phỏng lo âu và vẫn thầm cầu mong “Lần này cũng giống như các lần khác, em ốm rồi em lại quay trở về”

Một ngày, hai ngày rồi một tuần trôi qua, em nằm lặng lẽ và lo lắng sợ mẹ ốm khi phải chăm sóc em như thế.

Cuối cùng thì kết quả cũng có, bác sỹ buồn rầu thông báo: em đã bị suy thận nặng, gan và dạ dày đang bị tổn thương nặng, tỷ lệ bạch cầu cao đột biến có khả năng em đã bị ung thư máu

Tất cả những lời đó như tiếng sét làm choáng váng đối với mọi người và ngay cả với em- người can đảm và có nghị lực nhất, người mà luôn biết rõ chuẩn bị sẵn tinh thần cũng sốc.

Hơn 2 tháng nằm viện, em không được ra khỏi giường nhưng em vẫn luôn vui tươi và kể những câu chuyện vui để động viên các bác nằm cùng phòng để mọi người quên đi sự hành hạ về mặt thể xác của bệnh tật. Em vẫn hồn nhiên, vô tư như chú chim non cố cất lên những lời hay nhất, đẹp nhất tặng cho mọi người trong khi chính em cũng cần sự động viên, chia sẻ của mọi người.

*** Cô bé bí thư lớp em ngừng lời kể…

Tôi hỏi cô bé bí thư: Tất cả những gì em nói là sự thật chứ?

Cô bé ngước nhìn tôi ứa nước mắt “Thầy ơi, em không nói dối thầy nửa lời, hoàn cảnh bạn ấy thực sự đáng thương lắm”. Tôi và người phỏng vấn cùng chợt thấy lòng có những cảm xúc khó tả, buồn và xúc động. Tôi chỉ biết nói như thế mà thôi. Tôi rất muốn gặp em một lần để chứng kiến nghị lực phi thường của em chống chọi với bệnh tật trong những giây phút cuối của cuộc đời. Tôi hỏi địa chỉ phòng em nằm để vào thăm khi bố trí được thời gian và cũng là kiểm chứng luôn lời của cô bé kia nói.

Và rồi một ngày tôi vào thăm em, tôi ngạc nhiên, tôi bất ngờ…

Trước khi đến, tôi muốn biết về em nhiều hơn nên bằng mối quan hệ của mình với vai trò là chủ nhiệm ủy ban kiểm tra của Đoàn trường tôi đã có nhiều thông tin về em, về gia đình của em và về những khó khăn mà em sẽ phải vượt qua. Tôi thật sự xúc động khi nghe kể về em và tự hỏi mình sẽ làm gì nếu rơi vào hoàn cảnh của em, liệu tôi có luôn nở nụ cười được như em không? Liệu tôi có luôn lạc quan tràn đầy sức sống như em không?

Tôi đã thức gần như cả đêm để viết cho em một lá thư với tư cách đại diện của Quỹ Học bổng Đồng hành tại Việt Nam để có thể động viên thêm bởi em đang đối mặt với tử thần từng ngày từng giờ. Tôi muốn lá thư đó thật ngắn gọn và xúc tích để em không phải đọc quá lâu nhưng cũng muốn đủ dài để có thể nói hết những lời động viên đối với em.

Tôi gõ rồi lại del đi không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng được 1 lá thư mà chính tôi đọc cũng chẳng biết là phải nói thế nào. Nó không hoàn thiện như tôi nghĩ nhưng dù sao tôi cũng vẫn sẽ gửi cho em để thay cho những lời tôi muốn nói với em.

Tôi không rõ lá thư đó có làm em vui hơn không nhưng tôi nghĩ rằng nó sẽ giúp tôi thoải mái hơn khi đến gặp em với một sự tự tin nhất định trước một người kiên cường sống như em.

Theo vietnamnet,  Blog Kiemtn’s (Kiemtn là đại diện của Đồng Hành ở trường đại học Khoa học tự nhiên Hà Nội trong nhiều năm qua).

Họ đã sống và tin như thế (phần một)

Những tưởng cuộc sống sẽ thuận lợi khi nhà em có thu nhập ổn định nhưng ông trời đã không sắp đặt như vậy…

Hình ảnh: Internet

Đọc hồ sơ Học bổng Đồng hành bao giờ cũng là những giây phút buồn của tôi. Đó là học bổng dành cho các sinh viên có hoàn cảnh khó khăn và không bao giờ chịu lùi bước.

Buồn không phải vì mình chán công việc này mà buồn vì cảm thấy bất lực trước những mảnh đời éo le, những con người bất hạnh. Có những bạn viết đơn như một lá thư để trải lòng mình, giãi bầy tâm sự với các anh chị để mong được cảm thông chia sẻ. Có bạn viết sơ sài nhưng đến khi phỏng vấn, họ đã làm tôi và người phỏng vấn cùng cũng phải rơi nước mắt khi nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má và nấc lên khi trả lời câu hỏi “bạn có thể kể đôi chút về gia đình bạn không?“. Chính vì thế tôi đã gắn bó với Học bổng Đồng hành được gần 3 năm nay.

Mỗi mảnh đời, mỗi số phận tôi gặp đều có thể dùng chung  từ “khó khăn, nghị lực”. Mỗi năm lại có những mảnh đời đáng quan tâm, đáng trân trọng về sức mạnh phi thường vượt khó của các bạn. Năm nay cũng không ngoại lệ, trong số đó có một hồ sơ tôi không mấy ấn tượng và chắc rằng em đó không khó khăn bằng các em khác.

Qua hồ sơ tôi biết, em là con một, bố mẹ làm giáo viên và bản thân đang nằm viện. Tôi thầm nghĩ, chắc bố mẹ em làm cán bộ thì ít ra họ còn có lương và có thể dạy thêm được. Như vậy, ít ra thu nhập của hai người cũng phải hơn 3triệu/ tháng vì bố mẹ em cũng nhiều tuổi, tôi đoán họ có hệ số lương cao. Tóm lại, trong hình dung của tôi lúc đó, gia đình em  có tiền để em điều trị hơn các bạn sinh viên khác. Một ý nghĩ thoáng hiện lên trong đầu tôi là em sinh viên đó nghĩ: cứ làm hồ sơ, được thì được mà không được thì thôi…

Tôi cứ nghĩ thế cho đến ngày phỏng vấn…

Nguyễn Thị ….lớp K51SP Khoa ….

Tôi cất tiếng gọi, một lần, rồi hai lần không có ai đáp. Tôi nghĩ thầm chắc là cô sinh viên đó không đến rồi.

Nhưng một giọng nữ nhỏ nhẹ cất lên:

- Thầy ơi, em xin lỗi, bạn ấy không đến được, em có thể phỏng vấn thay bạn đó được không?

Tôi bực bội nghĩ thầm cô sinh viên này thật không biết thế nào là nguyên tắc. Tôi trả lời em:

- Em ơi, nếu bạn ấy ko đến thì thôi chứ thầy không phỏng vấn em thay bạn ấy được đâu! Đó là nguyên tắc và em không phải là đối tượng xin học bổng! Em về đi, thầy rất tiếc là phải gạch tên bạn đó vì hôm nay là buổi phỏng vấn cuối cùng trong 6 buổi phỏng vấn rồi em ạ!

Cô bé đó lấm lét nhìn tôi và bỗng nấc lên:

- Thầy ơi, nhưng bạn ấy đang nằm viện thì làm sao mà đến được ạ? Em là Bí thư lớp, em có thể nói về hoàn cảnh của bạn ấy mà, thầy cho em phỏng vấn thay đi…

Tôi cố làm vẻ cương quyết nhưng  cô bé buồn bã vẫn vớt vát một câu: “Em tin là thầy sẽ cân nhắc nếu biết hoàn cảnh của bạn ấy”

Tôi suy nghĩ và chấp nhận lời đề nghị đó, tôi nói:

- Tôi sẽ phỏng vấn qua em nhưng chỉ để tham khảo thôi nhé vì như thế là sai nguyên tắc, còn hôm nào bảo bạn ấy lên gặp tôi!

Cô bé mừng quýnh lên nói lời cảm ơn tôi nhưng nét mặt của em vẫn buồn. Câu chuyện về cô sinh viên đã gửi hồ sơ tới Học bổng Đồng hành bắt đầu đơn giản như thế nhưng đằng sau “mấy câu lý lịch đơn giản” đó là một con người đầy nghị lực, một cuộc sống bất hạnh đến cùng cực.

Em sinh ra trong một gia đình bố mẹ làm nghề dạy học ở một xã nghèo của tỉnh Quảng Ninh. Những tưởng cuộc sống sẽ thuận lợi hơn với em khi nhà em có thể được coi là có thu nhập ổn định nhất so với những hộ trong xã. Nhưng mà ông trời đã không sắp đặt như vậy…

Ngày em sinh ra là một ngày tràn ngập hạnh phúc với cha mẹ em, những người đã gắn bó đời mình với sự nghiệp trồng người. Nhưng niềm hạnh phúc đó không được bao lâu thì tin buồn đã tới: em mắc chứng bệnh tự miễn – một chứng bệnh nan y có nghĩa là tự cơ thể đào thải các bộ phận của chính mình. Khi đó em ko biết tình hình bệnh tật thực sự của mình thế nào mà chỉ biết rằng thi thoảng ốm phải nằm viện rất lâu rồi lại về.

Mỗi lần như vậy, mẹ đều trấn an em. Để chữa bệnh cho em bố mẹ phải bán tất cả những gì có thể bán cũng như vay mượn họ hàng làng xóm để kéo dài cuộc sống cho em. Thậm chí mẹ em đã từng mơ ước sinh cho em một đứa em để có chị có em, nhưng họ lại sợ sẽ không có nhiều thời gian và điều kiện chăm sóc em… Mẹ em đành nuốt nước mắt và phá đi giọt máu của mình để dồn tất cả tình cảm cho em.

Theo vietnamnet,  Blog Kiemtn’s (Kiemtn là đại diện của Đồng Hành ở trường đại học Khoa học tự nhiên Hà Nội trong nhiều năm qua).

Đồng Hành và tôi

« Đồng Hành », 2 tiếng ấy đối với tôi thật giản dị, thân thương, gần gũi mà thiêng liêng đến lạ kỳ. Trên bước đường đi đến những gì tôi có được của ngày hôm nay có bóng dáng của người mẹ tảo tần hết lòng vì con của tôi, có bóng dáng của thầy cô cùng những con người tốt bụng đã luôn quan tâm và giúp đỡ tôi, trong đó có « Đồng Hành » -người bạn lớn – người đã luôn bên tôi, đồng hành cùng tôi – đúng với ý nghĩa cái tên của nó.

Tôi còn nhớ rõ lắm cái ngày tôi được nhận học bổng Đồng Hành. Khoản tiền học bổng đối với tôi và gia đình tôi lúc bấy giờ quả thật là một tài sản lớn. Nó đã chia sẻ giúp tôi bớt được một phần không nhỏ khó khăn về tài chính. Hơn nữa, khi đọc bức thư của anh Vũ Anh Tuấn, tôi vui và xúc động lắm Ngày ấy một con bé như tôi cũng có nhiều ước mơ, nhiều hoài bão lắm, nhưng lúc bấy giờ tôi không có đủ tự tin để nghĩ rằng mình sẽ làm được những điều như ngày hôm nay ; nhưng rồi anh Tuấn, chị Thanh Huyền, chị Hà, anh Dũng (đại diện của Đồng Hành tại ĐHKHTN) và rất nhiều các thành viên khác của Đồng Hành đã luôn bên tôi, lo lắng quan tâm và chia sẻ với tôi rất nhiều điều trong cuộc sống cũng như trong học tập, đã giúp tôi có thêm quyết tâm và sự tự tin, các anh chị đã đồng hành cùng tôi từ lúc tôi còn bỡ ngỡ và chưa biết gì về đất nước Pháp xa xôi cho đến lúc tôi làm hồ sơ xin học bổng và ngay cả sau khi tôi được nhận học bổng để sang Pháp. Các anh chị đã giúp tôi từ việc học tiếng Pháp đến việc chọn chuyên ngành, rồi việc chọn trường và xin học bên Pháp, việc viết CV và “lettre de recommendation” (giấy giới thiệu) như thế nào cho đúng,…,đến lúc tôi chuẩn bị sang Pháp thì Đồng Hành lại lo giúp tôi mượn tiền để mua vé máy bay….Các thành viên trong Đồng Hành tuy rất bận rộn nhưng vẫn luôn bên tôi, chia sẻ với tôi những khó khăn, bao gồm cả những điều nhỏ nhặt nhất.

Thúy Hà đang vận động tài trợ cho Đồng Hành tại Pháp

Thúy Hà (ở giữa) đang vận động tài trợ cho Đồng Hành tại Pháp

Bây giờ, tôi biết, trong Đồng Hành có rất nhiều thành viên nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng trong tôi thì cụm từ «các anh chị Đồng Hành » vẫn luôn còn mãi, nó vẫn thiêng liêng lắm, nó gợi cho tôi về sự dìu dắt và sự giúp đỡ của Đồng Hành để tôi có được ngày hôm nay. Tuy cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhiều lo toan, song tôi vẫn luôn thấy mình là người may mắn vì có được một người mẹ tuyệt vời và một người bạn lớn và chân thành như Đồng Hành !

Trên đây là đôi dòng bộc bạch của bạn Thúy Hà đã từng học bổng Đồng Hành kỳ 3 (tháng 1/2003) khi đang là sinh viên tại trường đại học Khoa học tự nhiên Hà Nội. Năm 2005, Thúy Hà nhận được học bổng Erasmus của ủy ban châu Âu EC để học Master trong vòng 2 năm ở Pháp và Thụy Điển. Hiện tại, Thúy Hà đang làm luận án tiến sĩ ở CEA Marcoule.

Câu chuyện về những tấm gương sáng

Nếu như mùa hè đến với sắc đỏ nồng nàn của hoa phượng và tiếng ve râm ran như hâm nóng mùa thi, mùa xuân đến với hoa đào miền Bắc, hoa mai miền Nam để đón chào một năm mới thì mùa thu lại đến với hoa cúc, với lá vàng và gió heo may nhè nhẹ. Không chỉ có vậy, mùa thu còn được đánh thức bởi những tốp học sinh nô nức đến trường đón chào một năm học mới.

Chúng tôi đi học xa nhà, chỉ nhận ra mùa thu khi thành phố đã rực lên trong sắc vàng, sắc đỏ của những chiếc lá đang chuyển màu. Và trong cái gió se lạnh của mỗi buổi sớm mai, tôi lại nhớ đến nao lòng không khí tưng bừng của những buổi tựu trường. Tôi nhớ đến niềm vui được gặp lại thày cô, bạn bè, sự hồi hộp khi mở những trang sách mới và học những bài học đầu tiên. Read More