Quốc Thịnh và học bổng Đồng hành

Học, học và cố gắng học.

Đó là suy nghĩ đơn giản của cậu học trò nghèo Nguyễn Vương Quốc Thịnh ở miệt đất Củ Chi. Cả nhà anh bao đời nay gắn bó với ruộng vườn, kiếm ra được cái ăn đã khó nên chuyện học hành với anh quả là một ước mơ xa vời. Trước những khó khăn của cuộc sống, anh Thịnh quyết tâm học để sau này giảm bớt cái nghèo cho gia đình. Vậy là suốt 12 năm học phổ thông anh Thịnh luôn đạt danh hiệu học sinh giỏi. Đến kỳ thi đại học (năm 1999), anh đỗ thủ khoa trường Đại học Bách khoa HCM, theo học chương trình Kỹ sư chất lượng cao Việt – Pháp PFIEV(khóa VP99). Song song với niềm vui ấy, là bao lo toan cho cuộc sống sắp tới. Kể về những năm tháng ngồi trên ghế giảng đường, anh Thịnh tâm sự: “Thật sự lúc đó cuộc sống rất khó khăn, nhưng anh cảm thấy may mắn hơn rất nhiều bạn vì mình còn được đến trường. Năm 1999, thông qua địa phương và Sở Giáo dục – Đào tạo có giới thiệu nhận học bổng Khuyến tài của thành phố. Năm ấy anh là một trong năm sinh viên đầu tiên nhận học bổng 1&1, học bổng ấy được cấp suốt quá trình học đại học. Nhờ vào số tiền ấy anh có thể phụ gia đình trang trải những khoản học phí đầu năm. Bên cạnh đó, vì hòan cảnh gia đình quá khó khăn, phần không muốn ba mẹ phải vất vả vì anh, phần anh cũng muốn tự lập để giảm bớt gánh nặng cho gia đình, nên thời gian đầu khi vào học anh cũng tranh thủ làm thêm nghề gia sư”.
quocthinh
Quyết tâm học cao lên

Bước vào đại học anh Thịnh nhận rõ tầm quan trọng của việc học tập cho cuộc sống sau này. Anh quyết tâm học thật giỏi để trước mắt sau này ra trường có chỗ làm ổn định, cao hơn nữa khi có cơ hội sẽ học lên cao và  nếu có cơ hội nữa thì đi du học nước ngoài. Có thể nói, “trời không phụ người hiền”, trong một dịp tình cờ, năm 2001 anh được học bổng Eiffel sang Pháp du học ở trường Đại học Bách Khoa Paris (Ecole Polytechnique).

Sang Pháp du học, bên cạnh việc học anh cũng tranh thủ tham gia vào sinh hoạt của lớp, của hội. Hiện nay, anh vừa bảo vệ luận án tiến sĩ xong (đầu tháng 7/2008). Và cũng có một chỗ làm ổn định tại Pháp. Anh nói: lúc đầu khi sang Pháp anh cũng hơi khó thích nghi. Vì phải thay đổi môi trường sống mà. (cười).  Nhưng bên này sinh viên Việt Nam cũng nhiều nên dần dần cũng thích nghi thôi. Qua đây chỉ biết ra sức học để khỏi phụ lòng ba mẹ, thầy cô, bạn bè.

Tham gia Học bổng đồng hành- vì đàn em tương lai

Khi được hỏi về Học bổng Đồng hành anh tâm sự: “Hồi mới nhận học bổng 1&1, thú thiệt là lúc đầu anh cũng không hiểu rõ ý nghĩa thực của học bổng này. Nhưng từ khi tham gia CLB Khuyến tài, anh mới thực sự gắn bó với các anh em trong hội mình. Tại đây không phân biệt tuổi tác, xuất xứ …tất cả đều như người một nhà. Sinh viên mình còn nghèo, và con đường thực hiện ước mơ của họ quả là một chặng đường dài đầy cam go, cần có giúp đỡ và sẻ chia. Vì thế, khi đang du học ở Pháp, nghe nói tới học bổng Đồng hành, anh tham gia vào quỹ và làm chủ tịch của quỹ vào năm 2002-2003”.

Đến nay, học bổng Đồng Hành cũng đã trao được hơn 1250 suất cho nhiều đối tượng (sinh viên năm 1 & 2 các trường Đại học ở Việt Nam, học sinh lớp 12…). Ngoài TPHCM, Học bổng Đồng hành còn trao ở Hà Nội, Đà Nẵng, Huế, Cà Mau.

Hiện tại anh vẫn tham gia quỹ như một thành viên và “có việc gì cần giúp thì anh sẵn sàng”, anh nói thêm. Bên cạnh việc tham gia tổ chức các hoạt động, tham gia vận động tài trợ, thì anh cũng tham gia đóng góp cho quỹ. Do vậy, tiền trao học bổng của quỹ là tiền do thành viên (sinh viên) đóng góp và cả tiền đi vận động từ các tổ chức, các cá nhân hảo tâm và cả thông qua các hoạt động gây quỹ.

Với anh ý nghĩa thực sự của một suất học bổng không phải ở giá trị vật chất mà ở tấm lòng người trao dành cho người nhận. Chỉ mong rằng học bổng sẽ tiếp cho các bạn đang có những hoàn cảnh khó khăn thêm nghị lực để bước tiếp chặng đường phía trước và thực hiện được những ước mơ của các bạn. Đồng hành muốn thật sự trở thành người bạn đồng hành cùng các bạn thực hiện ước mơ.

Kim Thanh – trích báo hội khuyến học tp HCM

Họ đã sống và tin như thế (phần 2)

Họ đã sống và tin như thế (phần 1)

Trong suốt những tháng ngày bệnh tật đó em vẫn sống, vẫn hy vọng mình khỏi bệnh và vẫn quyết tâm học để tiếp thu kiến thức, học để có kết quả cao nhất cảm ơn bố mẹ đã hy sinh tất cả cho em. Tháng ngày dần trôi, em học hết cấp II, hết cấp III và vào đại học.

Ngày em nhập trường, bố mẹ mừng mà cũng lo vì em học xa nhà lại bệnh tật như thế… Em đã mỉm cười và nói với bố mẹ rằng: “Con sẽ không sao cả, con rất khỏe và con sẽ học tốt”.

Hai tháng đầu trôi qua trong suôn sẻ. Em rất thích giảng đường nơi đây bởi nó cho em cảm giác ấm cúng như ngôi trường làng em. Vào lớp mới, em có thêm nhiều người bạn mới, những người rất tốt với em, những người yêu quý em và em cũng quý họ. Em thầm hứa với mình “Mình sẽ cố gắng vì bố mẹ, vì bạn bè mình”. Và em đã làm như thế với tất cả những cố gắng và nỗ lực của mình mặc cho những cơn đau hành hạ cơ thể, mặc cho những lúc mệt mỏi, những lúc ốm thì em vẫn tin là mình sẽ thành công.

Em dường như biết rằng mình sẽ ko còn nhiều thời gian nữa nên em cố làm tất cả mọi việc có thể cho bố mẹ, cho bạn bè và những người thân. Lúc nào em cũng trọn vẹn như thế, dường như em đang chạy đua với thời gian để giành lại cho mình những tháng ngày quý giá. Trong suốt những năm đã sống, em luôn là con ngoan, trò giỏi, một người bạn vẹn tình được mọi người quý mến.

Nếu như nhiều người có thể dành ra cả vài tiếng đồng hồ thậm chí thâu đêm để chơi điện tử hay chơi bời trác táng hoặc giành ra vài tiếng chỉ để chat thì với em, một giây cũng thật sự quý giá!

Nếu hỏi ai là người biết rõ giá trị của thời gian nhất thì câu trả lời có lẽ là em, chính em. Nhưng mà cuộc đời này vốn đã có những bất công, người có thể sử dụng thời gian có ích nhất lại thiếu thời gian nhất. Bởi vì một ngày kia…

Ánh nắng không còn tràn ngập trên khắp cánh đồng nữa, chim cũng không còn hót rộn vang như trước trên lũy tre đầu làng nữa. Một ngày em cảm thấy mệt mỏi, căng thẳng và quỵ ngã cho dù em cố đứng lên, cố gắng hết sức nhưng càng cố gắng bao nhiêu thì em lại càng cảm thấy bất lực bấy nhiêu. Em đã ngã, không còn gắng gượng được nữa. Bạn bè đưa em vào viện, bố mẹ em cũng nghỉ làm để ở bên cạnh em. Mọi người phấp phỏng lo âu và vẫn thầm cầu mong “Lần này cũng giống như các lần khác, em ốm rồi em lại quay trở về”

Một ngày, hai ngày rồi một tuần trôi qua, em nằm lặng lẽ và lo lắng sợ mẹ ốm khi phải chăm sóc em như thế.

Cuối cùng thì kết quả cũng có, bác sỹ buồn rầu thông báo: em đã bị suy thận nặng, gan và dạ dày đang bị tổn thương nặng, tỷ lệ bạch cầu cao đột biến có khả năng em đã bị ung thư máu

Tất cả những lời đó như tiếng sét làm choáng váng đối với mọi người và ngay cả với em- người can đảm và có nghị lực nhất, người mà luôn biết rõ chuẩn bị sẵn tinh thần cũng sốc.

Hơn 2 tháng nằm viện, em không được ra khỏi giường nhưng em vẫn luôn vui tươi và kể những câu chuyện vui để động viên các bác nằm cùng phòng để mọi người quên đi sự hành hạ về mặt thể xác của bệnh tật. Em vẫn hồn nhiên, vô tư như chú chim non cố cất lên những lời hay nhất, đẹp nhất tặng cho mọi người trong khi chính em cũng cần sự động viên, chia sẻ của mọi người.

*** Cô bé bí thư lớp em ngừng lời kể…

Tôi hỏi cô bé bí thư: Tất cả những gì em nói là sự thật chứ?

Cô bé ngước nhìn tôi ứa nước mắt “Thầy ơi, em không nói dối thầy nửa lời, hoàn cảnh bạn ấy thực sự đáng thương lắm”. Tôi và người phỏng vấn cùng chợt thấy lòng có những cảm xúc khó tả, buồn và xúc động. Tôi chỉ biết nói như thế mà thôi. Tôi rất muốn gặp em một lần để chứng kiến nghị lực phi thường của em chống chọi với bệnh tật trong những giây phút cuối của cuộc đời. Tôi hỏi địa chỉ phòng em nằm để vào thăm khi bố trí được thời gian và cũng là kiểm chứng luôn lời của cô bé kia nói.

Và rồi một ngày tôi vào thăm em, tôi ngạc nhiên, tôi bất ngờ…

Trước khi đến, tôi muốn biết về em nhiều hơn nên bằng mối quan hệ của mình với vai trò là chủ nhiệm ủy ban kiểm tra của Đoàn trường tôi đã có nhiều thông tin về em, về gia đình của em và về những khó khăn mà em sẽ phải vượt qua. Tôi thật sự xúc động khi nghe kể về em và tự hỏi mình sẽ làm gì nếu rơi vào hoàn cảnh của em, liệu tôi có luôn nở nụ cười được như em không? Liệu tôi có luôn lạc quan tràn đầy sức sống như em không?

Tôi đã thức gần như cả đêm để viết cho em một lá thư với tư cách đại diện của Quỹ Học bổng Đồng hành tại Việt Nam để có thể động viên thêm bởi em đang đối mặt với tử thần từng ngày từng giờ. Tôi muốn lá thư đó thật ngắn gọn và xúc tích để em không phải đọc quá lâu nhưng cũng muốn đủ dài để có thể nói hết những lời động viên đối với em.

Tôi gõ rồi lại del đi không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng được 1 lá thư mà chính tôi đọc cũng chẳng biết là phải nói thế nào. Nó không hoàn thiện như tôi nghĩ nhưng dù sao tôi cũng vẫn sẽ gửi cho em để thay cho những lời tôi muốn nói với em.

Tôi không rõ lá thư đó có làm em vui hơn không nhưng tôi nghĩ rằng nó sẽ giúp tôi thoải mái hơn khi đến gặp em với một sự tự tin nhất định trước một người kiên cường sống như em.

Theo vietnamnet,  Blog Kiemtn’s (Kiemtn là đại diện của Đồng Hành ở trường đại học Khoa học tự nhiên Hà Nội trong nhiều năm qua).

Đồng Hành và tôi

« Đồng Hành », 2 tiếng ấy đối với tôi thật giản dị, thân thương, gần gũi mà thiêng liêng đến lạ kỳ. Trên bước đường đi đến những gì tôi có được của ngày hôm nay có bóng dáng của người mẹ tảo tần hết lòng vì con của tôi, có bóng dáng của thầy cô cùng những con người tốt bụng đã luôn quan tâm và giúp đỡ tôi, trong đó có « Đồng Hành » -người bạn lớn – người đã luôn bên tôi, đồng hành cùng tôi – đúng với ý nghĩa cái tên của nó.

Tôi còn nhớ rõ lắm cái ngày tôi được nhận học bổng Đồng Hành. Khoản tiền học bổng đối với tôi và gia đình tôi lúc bấy giờ quả thật là một tài sản lớn. Nó đã chia sẻ giúp tôi bớt được một phần không nhỏ khó khăn về tài chính. Hơn nữa, khi đọc bức thư của anh Vũ Anh Tuấn, tôi vui và xúc động lắm Ngày ấy một con bé như tôi cũng có nhiều ước mơ, nhiều hoài bão lắm, nhưng lúc bấy giờ tôi không có đủ tự tin để nghĩ rằng mình sẽ làm được những điều như ngày hôm nay ; nhưng rồi anh Tuấn, chị Thanh Huyền, chị Hà, anh Dũng (đại diện của Đồng Hành tại ĐHKHTN) và rất nhiều các thành viên khác của Đồng Hành đã luôn bên tôi, lo lắng quan tâm và chia sẻ với tôi rất nhiều điều trong cuộc sống cũng như trong học tập, đã giúp tôi có thêm quyết tâm và sự tự tin, các anh chị đã đồng hành cùng tôi từ lúc tôi còn bỡ ngỡ và chưa biết gì về đất nước Pháp xa xôi cho đến lúc tôi làm hồ sơ xin học bổng và ngay cả sau khi tôi được nhận học bổng để sang Pháp. Các anh chị đã giúp tôi từ việc học tiếng Pháp đến việc chọn chuyên ngành, rồi việc chọn trường và xin học bên Pháp, việc viết CV và “lettre de recommendation” (giấy giới thiệu) như thế nào cho đúng,…,đến lúc tôi chuẩn bị sang Pháp thì Đồng Hành lại lo giúp tôi mượn tiền để mua vé máy bay….Các thành viên trong Đồng Hành tuy rất bận rộn nhưng vẫn luôn bên tôi, chia sẻ với tôi những khó khăn, bao gồm cả những điều nhỏ nhặt nhất.

Thúy Hà đang vận động tài trợ cho Đồng Hành tại Pháp

Thúy Hà (ở giữa) đang vận động tài trợ cho Đồng Hành tại Pháp

Bây giờ, tôi biết, trong Đồng Hành có rất nhiều thành viên nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng trong tôi thì cụm từ «các anh chị Đồng Hành » vẫn luôn còn mãi, nó vẫn thiêng liêng lắm, nó gợi cho tôi về sự dìu dắt và sự giúp đỡ của Đồng Hành để tôi có được ngày hôm nay. Tuy cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhiều lo toan, song tôi vẫn luôn thấy mình là người may mắn vì có được một người mẹ tuyệt vời và một người bạn lớn và chân thành như Đồng Hành !

Trên đây là đôi dòng bộc bạch của bạn Thúy Hà đã từng học bổng Đồng Hành kỳ 3 (tháng 1/2003) khi đang là sinh viên tại trường đại học Khoa học tự nhiên Hà Nội. Năm 2005, Thúy Hà nhận được học bổng Erasmus của ủy ban châu Âu EC để học Master trong vòng 2 năm ở Pháp và Thụy Điển. Hiện tại, Thúy Hà đang làm luận án tiến sĩ ở CEA Marcoule.

Bí quyết của hai “chuyên gia săn học bổng”

Chẳng phải thi thố gì, bỗng một ngày được các trường nổi tiếng thế giới trao học bổng trị giá chục nghìn USD. Đó là chuyện có thật của các “chuyên gia săn học bổng” Nguyễn Thái Bình, Bạch Thị Thúy Hà…

Nguyễn Thái Bình (sinh năm 1982) từng là chủ nhân của 7 học bổng danh tiếng và hiện đang bảo vệ Luận án tiến sĩ tại ĐH Cambridge (học bổng Gates Cambridge Scholarship), đồng thời là đại diện của Quỹ học bổng Đồng hành tại Anh.

Bạch Thị Thúy Hà (sinh năm 1983) cũng từng “săn” được 5 loại học bổng đã được các trường tại Mỹ, các nước châu Âu “chọn mặt gửi vàng”. Hà đang theo học Master, học bổng Eramus Mundus trị giá 48.400 euro do Liên minh châu Âu (EC) cấp.

Chào hai bạn, rất nhiều bạn trẻ muốn biết các bạn tìm đến những học bổng đó như thế nào?

Thúy Hà: Thời gian học tại khoa Hóa (ĐH Khoa học Tự nhiên Hà Nội), em đã được nhận học bổng của Quỹ Đồng hành (học bổng dành cho sinh viên nghèo học giỏi tại trường khối khoa học tự nhiên tại Hà Nội, TPHCM, Đà Nẵng).

7-hoc-bong

Nguyễn Thái Bình

Từ đó, em được các anh chị là thành viên của Quỹ đang du học tại các nước châu Âu, Mỹ giới thiệu các địa chỉ, các trường uy tín, danh tiếng để em nộp hồ sơ.

Thái Bình: Em cất công tìm hiểu nhiều loại học bổng, sau đó khoanh vùng và đi sâu tìm hiểu những học bổng nào mình có thể tiếp cận.

Việc tìm hiểu là rất quan trọng, nhưng giành được nhiều học bổng lớn thế, chắc hẳn hai bạn phải có công nghệ “săn”?

Thái Bình: Chẳng có “công nghệ” ghê gớm nào đâu. Bí quyết là phải có vốn kiến thức kha khá và những thành tích mình đạt được. Điều quan trọng là phải làm cho hội đồng tuyển chọn tại các trường hiểu được khả năng thực của mình.

Thúy Hà: Để trở thành chủ nhân của các học bổng ấy, điều quan trọng là mình phải giới thiệu được hết khả năng, thành tích… của mình.

Trong hồ sơ xin học bổng, càng giới thiệu nhiều về mình càng tốt. Không chỉ với em mà nhiều bạn đang du học khác, kinh nghiệm viết Curriculum Vitae (CV – Sơ yếu lý lịch), đơn xin học bổng và hồ sơ xin học bổng có ý nghĩa đặc biệt quan trọng.

Bí quyết làm hồ sơ “săn” học bổng

Hai bạn có thể chia sẻ kinh nghiệm viết CV, đơn xin học bổng và việc hoàn thiện hồ sơ xin học bổng?

Thúy Hà và Thái Bình: Điều đầu tiên trong CV là nhấn mạnh khả năng ngoại ngữ và tin học của mình. Độ dài của CV tùy vào nơi mà mình định xin học bổng. Nếu xin học bổng ở các nước châu Âu thì chỉ nên viết CV vừa 1 trang (khổ A4) nhưng nếu xin học bổng tại Mỹ thì dài hơn.

Bạch Thị Thu Hà

Bạch Thị Thuý Hà

Trong CV nên ghi rõ mình đã từng học ở đâu, tốt nghiệp loại gì, các thành tích đặc biệt đã đạt được. Phần được hội đồng xét tuyển quan tâm còn là kinh nghiệm của cá nhân đó (đã từng tham gia đề tài, công trình nghiên cứu khoa học nào, đi thực tập ở đâu, người viết CV phải nhấn mạnh khả năng làm việc theo nhóm của mình…).

Đối với đơn xin học bổng cần phải nhấn mạnh mình đã tìm hiểu kỹ về lĩnh vực mình muốn xin học. Lĩnh vực đó gây được nhiều hứng thú cho bản thân và mình tự nhận thấy có đầy đủ khả năng theo học và sẽ đạt kết quả tốt.

Trong hồ sơ xin học bổng nên nộp theo tất cả giấy khen và giấy chứng nhận kết quả học tập và nghiên cứu của mình. Tất cả những giấy tờ này nên dịch ra tiếng nước ngoài (tùy vào ngôn ngữ tại quốc gia mình xin học bổng) và có công chứng.

Để hoàn thiện hồ sơ, nên xin kèm khoảng 2 thư giới thiệu (letter of recommendation) của 2 người đang làm công tác giảng dạy hoặc nghiên cứu có học hàm, học vị cao, uy tín và được giới nghiên cứu khoa học biết đến. Thư giới thiệu của các giáo sư đầu ngành sẽ là lợi thế quan trọng trong việc xin học bổng.

Từ kinh nghiệm của bản thân, 2 bạn có thể giới thiệu với độc giả trẻ tuổi những website cung cấp học bổng đáng tin cậy?

Thúy Hà: Đây là website cung cấp học bổng ở Pháp và châu Âu:
www.amasa-master.net

http://ec.europa.eu/deucation/programmes/mundus/index_en.html

http://www.auf.org/article452.html

http://www.egide.asso.fr/fr/programmes/eiffel/

Thái Bình: Hiện em là thành viên của đội tư vấn online cho những người muốn du học sau đại học.

Các bạn có nhu cầu có thể gửi email đăng ký xin tư vấn tại địa chỉ: graduate_svdh@yahoo.com Hoặc website của Quỹ Đồng hành: www.donghanh.net

Theo Phương Hiếu
Tiền Phong

Hôm nay đi chấm điểm Đồng Hành

Hôm nay mình đi chấm điểm học bổng Đồng Hành. Thật là nhiều cảm xúc!

img_0052

Cầm trên tay hồ sơ của các em, ký ức về những năm tháng sinh viên hiện ra thật rõ ràng. Đôi khi bắt gặp hình ảnh mình đâu đó trong từng dòng thư chân tình, mộc mạc. Đặt bút chấm điểm, quyết định chọn hay bỏ em nào cũng thật khó khăn, không chỉ với mình mà với tất cả mọi người.

Hơn 4 năm trước, hồ sơ của mình cũng đã được các anh chị chấm điểm như ngày hôm nay. Ngày đó, đọc thông báo của Quỹ học bổng Đồng Hành, mình đã bị ấn tượng khi hồ sơ yêu cầu một lá thư viết tay trình bày hoàn cảnh gia đình, nổ lực vươn lên trong học tập và cuộc sống, ước mơ và dự định cho tương lai…. Không phải chi là mẫu đơn in sẵn với những con số và thông tin cụt ngủn. Ngay lập tức, mình tìm trang web của Đồng Hành. Qua lời giới thiệu, mình đã cảm nhận đợc “tinh thần Đồng-Hành” như chính tên gọi của học bổng. Không thể nhớ chi tiết những gì mình đã viết trong lá thư gửi Đồng Hành lúc đó, chỉ nhớ những dòng cuối là mong muốn một ngày không xa sẽ được gặp gia đình Đồng Hành trên chính đất Pháp.

Sau đó, mình lại thêm một lần cảm nhận “sự đồng hành” khi biết mỗi suất học bổng đều đi kèm thư của một thành viên Đồng Hành. Các anh chị sẽ là người bạn đường sẵn lòng trao đổi kinh nghiệm học tập cũng như chia sẻ những buồn vui của cuộc sống với mình. Mình nhận ra điều mình có được không đơn giản là sự giúp đỡ vật chất mà là sự động viên, khích lệ, là tình cảm chân thành của rất nhiều người, tậm chí mình chưa kịp biết mặt quen tên nhưng không hề xa lạ.

Suốt những tháng ngày học tập dưới mái trường Đại học, dù mình không giữ liên lạc nhưng Đồng Hành luôn ở trong trái tìm mình. Mỗi lâng phải đối mặt với khó khắn, mỗi lần vấp ngã, mình lại nghĩ đến niềm tin mà Đồng Hành đã trao gửi. Năm 3, gặp chuyện không may, tinh thần suy sụp, kết quả học tập của mình rớt xuống thẳm hải. Những học kì sau mình đã cố gắng thật nhiều, quyết tâm phải thay đổi điểm số, vì mình muốn hát ” ngày đó sẽ không còn xa xôi…” và hơn nữa, để có thể nói với các anh chị rằng “niềm tin đã không bị đặt nhầm chỗ”.

Khi biết mình được học bổng học Master 2 tại Pháp, người đầu tiên mình báo tin là thầy giáo, sau đó là bố mẹ và tiếp theo mình nghĩ đến Đồng Hành. Nhưng mình đã kìm nén cảm xúc ấy lại, đợi đến ngày được gặp các anh chị và các bạn Đồng Hành bằng xương bằng thịt ^-^.

Cám ơn mọi người trong gia đình Đồng Hành đã luôn đồng hành bên mình.

Hôm nay, thật nhiều cảm xúc!

(Tâm sự của bạn Trang Đỗ nhân dịp tham gia xét chọn học bổng Đồng Hành lần 16 tại Paris. Trang Đỗ từng nhận học bổng Đồng Hành và hiện đang tham gia vào các hoạt động của Đồng Hành tại Pháp).

Đồng hành vượt khó

Từ mâm bán bánh dạo đến cổng trường Đại học danh giá nhất của Pháp – ĐH Bách Khoa Paris. Đó là câu chuyện của nhân vật Người đương thời tuần này, anh Trần Văn Xuân – hiện đang làm luận án tiến sỹ tại Đại học Michigan – Hoa Kỳ. Anh là người sáng lập ra quỹ học bổng Đồng hành dành cho các sinh viên nghèo Việt Nam. Quỹ do các du học sinh tại Pháp đóng góp và duy trì hoạt động. Đây là một trong những quỹ học bổng nổi tiếng nhất thế giới do sinh viên lập ra hiện nay.

bondohoi-010

“Gia đình khó khăn nhưng sinh viên vẫn không nghèo”

“Trong học tập lúc nào tôi cũng cố gắng nhưng vẫn không tránh được những thất bại. Khi thất bại, tôi đứng lên, nhìn lại và lạc quan đi tiếp miễn là không nản lòng, sớm muộn thành công cũng đến.” Anh Xuân chia sẻ “có lẽ bí quyết của tôi là không bao giờ nghĩ mình đã ở bước đường cùng”.

Gia đình anh Xuân nghèo nhưng anh không bao giờ nghĩ mình phải bỏ học vì điều đó. Anh Xuân bắt đầu cuộc sống sinh viên ở thành phố với 1 triệu tiền thưởng được giải toàn quốc môn hóa học lớp 12. “Lúc đó, tiền học phí kỳ đầu tiên không phải lo nữa, nhưng tiền sinh hoạt hàng ngày thì thật sự khó khăn. Mặc dù mẹ tôi làm lụng rất vất vả thì việc một tháng gửi cho tôi 200 nghìn cũng là quá chật vật. Nhưng tôi cũng chưa bao giờ cảm thấy bế tắc vì điều đó. Tôi bắt đầu đi làm thêm… Việc dạy thêm rất thuận lợi, việc học cũng rất tốt. Tôi lấy tiền học bổng để nộp học phí, còn tiền dạy thêm để lo cho cuộc sống. Các bạn hãy tin rằng: Lối đi ngay dưới chân mình.”

chamdiemlyon.jpg

Quỹ Đồng hành đang chấm điểm hồ sơ xin học bổng

Chuẩn bị tốt để nắm bắt cơ hội

Hai năm đầu đại học của anh sinh viên nhà nghèo Trần Văn Xuân trôi qua trong tất bật. Dự định của anh là sẽ dành được một xuất đi du học tại Pháp sau khi hoàn thành 5 năm đại học. “Để thực hiện được dự định đó không hề dễ dàng, phải là đứng đầu khoa 3 năm liền. Vừa đi học chính, vừa học thêm tiếng Pháp, vừa đi dạy thêm và vẫn ngủ đủ 8 tiếng một ngày… Bí quyết là phải biết sử dụng thời gian hợp lý và hiệu quả”.

Vào một ngày đẹp trời bỗng Xuân nhận được cú điện thoại của một người học trò cũ của cô giáo tiếng Anh ngày cấp III. Cú điện thoại đó đã góp phần thay đổi nhiều cuộc sống của anh. Một người mạnh thường quân dấu tên hứa sẽ tài trợ tiền ăn học cho anh trong những năm đại học để anh bớt phải đi làm tập trung vào việc học. May mắn này đã giúp cho dự định của anh Xuân trở thành hiện thực sớm hơn. Một năm rưỡi sau Xuân đã trở thành sinh viên của trường Đại học Bách khoa Paris.

Nhân lên hạt giống lòng tốt

Lần duy nhất anh Xuân gặp người mạnh thường quân đã âm thầm giúp đỡ mình là trước khi anh đi Pháp học. Người ấy đã nói với anh: “Cô giúp con, con không cần phải nhớ ơn cô, con hãy sống là người có ích là cô vui rồi”. Với suy nghĩ cần phải làm một cái gì đó để trả nghĩa cho những gì mình đã nhận, khi vừa sang Pháp anh đã nhen nhóm dự định thành lập một quỹ học bổng để giúp đỡ các bạn sinh viên nghèo Việt Nam. Quỹ học bổng Đồng hành ra đời và khẳng định một chân lý tuyệt đẹp “Khi bạn gieo một hạt mầm lòng tốt thì nó sẽ sinh sôi”. Đến nay quỹ đã ra đời được 5 năm và trao được hơn 800 học bổng cho các bạn sinh viên khó khăn tại Việt Nam với mong muốn “để các bạn có điều kiện học tập tốt hơn, để chuẩn bị những hành trang tốt cho những kế hoạch và ước mơ của mình”.

Bài học về lòng tốt, bí quyết vượt qua khó khăn để thành công dành cho các bạn trẻ là chủ đề của chương trình “Đồng hành vượt khó” tuần này.

Thanh Nga

(trich ngườiđươngthời)